Trang chủ Truyện Hentai Ảnh Girl Xinh Truyện 18+
Thông Báo: Trang Truyenhentai.viwap.com đổi sang tên miền mới là TruyenHentai.Xyz
Truyện sex Cô giáo dạy văn
  • Truyện sex Cô giáo dạy văn

  • Người gửi: MyGirl
  • Đánh giá: 9.5/10

Truyện sex Cô giáo dạy văn

Cô giáo dạy Văn cũng là cô chủ nhiệm lớp 10P3 của Toàn tên là Minh Trâm, so với Toàn thì cô lớn hơn nó những 17 tuổi. Cô Trâm dạy ở trường cấp III Châu Thành đã được gần 10 năm nay và nhà cô là một căn nhà thuê mà phía cuối nhà đâu giáp với sân sau nhà Toàn, ngăn cách bằng hàng rào khoảng 5m dây kẽm gai tạo nên một góc 900. Không biết trước kia như thế nào, chứ lúc Toàn mới vào học tại lớp 10P3 thì do ở gần nhà cô Trâm nên nó thấy chỉ mỗi mình cô Trâm sống trong nhà mà thôi, ngoài ra không còn ai cả. Nghe mấy người lớn trong xóm nói chuyện, Toàn loáng thoáng cũng biết là cô Trâm đã có chồng và có một đứa con gái 7 tuổi.

Chồng cô hiện đang làm bác sỹ ở Biên Hòa, còn bé gái con cô ở với bố và học lớp 2. Chỉ vì mỗi lý do chồng cô buộc cô phải xin thuyên chuyển công tác về Biên Hòa nhưng cô thì lại không thích cho nên thành thử ra, hai vợ chồng cô sống ly thân gần 4 năm nay (lúc con cô lên 3 tuổi) ; người ở Biên Hòa, kẻ sống Bà Rịa cách xa 70 cây số, mạnh ai nấy sống, đường ai nấy đi và hồn ai nấy giữ, còn hơn cả người dưng nước lã. Tuy sống một mình nhưng cô Trâm sống thật thanh thản, vui vẻ, không lo toan tất bật cũng như than thở, nhiều chuyện.

Với hàng xóm, cô rất thân thiện bảo bọc còn với học trò, cô nhiệt tình giúp đỡ chỉ bảo bao điều hay lẽ phải. Vì thấy cuộc sống cô Trâm đơn chiếc nên Toàn và các bạn nam nữ cùng lớp khi rãnh rỗi đều thay phiên nhau lui tới nhà cô để phụ giúp cô việc nhà : đứa chẻ củi, đứa xách nước, đứa đi chợ, đứa lau nhà…

Vì ở gần nhà cô nhất nên ngày nào, Toàn cũng đều đến phụ giúp cô rất nhiều việc ; ngoài buổi sáng học ở trường ra, từ trưa cho đến tối, hầu như lúc nào Toàn cũng có mặt tại nhà cô Trâm. Bố mẹ Toàn cũng biết việc con mình đi giúp cô giáo là tốt nên không hề có ý kiến gì khi thấy Toàn vắng mặt thường xuyên ở nhà. Hai ông bà cũng đâu có ngờ là có ngày, Toàn lại trở thành người tình của cô giáo Trâm. Vì trong lớp, Toàn học môn Văn chỉ ở mức trung bình nên mỗi khi Toàn đến nhà, sau khi rãnh việc, cô Trâm đều luôn lấy sách ra ôn tồn chỉ dẫn lại cho Toàn cách học Văn nhẹ nhàng nhưng nhớ nhiều và nhớ dai. Được cô Trâm cho một đặc ân như vậy, Toàn cảm ơn cô vô cùng vì nhờ vậy mà càng ngày nó càng cảm thấy tiến bộ trong việc học môn Văn và nó phấn đấu cuối năm sẽ là học sinh tiên tiến. Tuy đã khá luống tuổi nhưng cô Trâm vẫn còn trẻ trung, duyên dáng và dễ thương bởi hai cái lúm đồng tiền lộ rõ hai bên khóe môi mỗi khi cô cười.

Vóc dáng cô nhỏ con và mảnh mai nhưng không gầy guộc mà trái lại cũng rất có da có thịt. Cô Trâm có mái tóc dài đen nhánh thật óng ả, mịn màng, mềm mại và êm ái như nhung luôn phủ xõa đến giữa tấm lưng ong thon thả của cô. Từ trên xuống, hai bờ vai của cô tuy nhỏ nhắn nhưng đầy đặn, hai gò ngực nhỏ nhưng căng tròn thật quyến rũ, vòng bụng của cô săn thóp lại và hai vòng eo thon thả, tạo hình đi dáng đứng cho cô thướt tha, kiều diễm. Tiếp theo đó là cặp mông và cặp đùi của cô tuy nhỏ nhắn nhưng đầy đặn và gọn gàng, chứ không sồ sề ; cặp giò và hai bàn chân cô Trâm thật khêu gợi, trắng ngần và mềm mại.

Tất cả đều liên tiếp vẽ lên những đường nét cân đối, cong vút, gợi tình gợi cảm của tuyệt tác thiên nhiên trên tấm thân một người phụ nữ đã có chồng có con nhưng đang sống cảnh cô đơn buồn tủi, thiếu vắng lẻ loi. Phải nói trong hàng ngũ cô giáo của trường cấp III Châu Thành, cô Trâm là một trong tốp 10 cô giáo xinh xắn, duyên dáng và mặn mà, khả ái ; nếu có tổ chức Hội thi giáo viên thanh lịch thì có tệ lắm, cô Trâm cũng phải đứng hàng thứ ba. Giả sử cô Trâm chưa có có gia đình, chắc chắn đàn ông con trai phải xếp thành từng hàng để mà cầu xin cô ban phát tình cảm và hiện tại trong trường cũng có một vài thầy giáo đôi khi còn phải tiếc ngẩn tiếc ngơ vì cô. Tính tình cô tuy vui nhộn, hòa đồng nhưng lại rất nghiêm nghị “một là một, hai là hai”nên không ai dám cợt nhã, sỗ sàng với cô cả.

Ngoài lớp học của Toàn, cô Trâm còn dạy ở lớp 10P4 và hai lớp 12 nữa ; mỗi khi cô đứng trên bục giảng của lớp nào trong màu áo dài màu tím thướt tha thì lớp học đó lúc nào cũng rực rỡ, tươi thắm như một vườn hoa. Nhiều lúc, ngồi yên trên ghế học trò trong lớp học, nghe cô Trâm giảng bài, Toàn vẫn không thể nào ngờ được rằng một ngày gần đây, cô Vân Trâm – cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp của nó lại ngã vào vòng tay của nó trong một đêm mưa gió bão bùng. Vào sáng chủ nhật nọ, như mọi khi, Toàn đến nhà cô Trâm sau khi quẹo qua ngã tư Phạm Hữu Chí – Nguyễn Du thì phát hiện cô Trâm bị sốt nằm mê man nơi phòng khách, trong khi cổng và cửa chính căn nhà thì hé mở. Ngay lập tức, Toàn chạy nhanh về nhà nhờ chị Hảo lấy xe Honda đến chở cô Trâm đến bệnh viện Bà Rịa cấp cứu.

Nhờ vậy mà cô Trâm được nhanh chóng truyền nước biển để điều trị chứng bệnh sốt dạ dày ác tính khá nguy hiểm. Hai chị em Hảo và Toàn mất hết cả ngày chủ nhật, thay phiên nhau chăm sóc cô Trâm. Đến trưa, cô Trâm mới hồi tỉnh nhưng vẫn còn rất yếu. Vì bận việc nhà vả lại, bé Hiếu –con chị Hảo hay quấy khi vắng mẹ nên chị Hảo phải về và do đó, từ lúc ấy cho đến tối, Toàn phải cáng náng hết tất cả công việc chăm sóc cô Trâm : nào là cơm nước, uống thuốc, canh chừng nước biển hết thì báo y tá ; nào là thay drap giường, mua thuốc và ống tiêm cho đến cả việc phụ giúp cô Trâm vệ sinh, lau rửa, thay quần áo…

Toàn vẫn không hề trốn tránh. Toàn rất an tâm và thoải mái trong việc chăm sóc cô giáo chủ nhiêm của nó vì nó chẳng hề vụ lợi ; ngay cả việc báo cho Ban Giám hiệu trường cấp III Châu Thành về thông tin cô Trâm bị bệnh, Toàn cũng đã nhờ chị Hảo làm giúp. Tối hôm chủ nhật ấy, Toàn không tài nào ngủ được nhưng nó cảm thấy rất vui là cô Trâm càng lúc càng bình phục nhanh chóng. Sáng hôm sau, Toàn về nhà tắm rửa và thay quần áo đi học. Khi Toàn vào đến lớp thì toàn thể học sinh lớp 10P3 đều biết được thông tin cô giáo chủ nhiệm bị bệnh phải nằm điều trị tại bệnh viện. Từ ngày thứ hai trở đi, do có một số bạn nữ vào chăm sóc cô Trâm nên Toàn dầu sao cũng được nhẹ nhàng ho7nm chứ không như ngày đầu nữa. Thời gian cô Trâm nằm viện cũng không nhiều vì đến ngày thứ bảy cuối tuần, thấy cô đã khỏe hẳn nên bác sỹ điều trị cho cô xuất viện về nhà.

Sáng chủ nhật,gần như cả lớp 10P3 tập trung tại nhà cô Trâm để tổ chức liên hoan mừng cô khỏi bệnh. Chúng tưng bừng, rộn rã nấu nào là bánh mỳ cary, chè thưn, bánh khoai mì nướng…Đấy cũng chính là dịp để chúng tranh nhau báo công với cô Trâm (đứa này giúp cô thế này, đứa kia phụ cô như thế kia…) để cuối năm, cô Trâm may ra sẽ nâng đỡ chúng được lên lớp, được là học sinh giỏi hay học sinh tiên tiến…Buổi tiệc liên hoan đó cũng vắng một vài đứa nhưng cô Trâm nhớ rất rõ là không có Toàn, thằng học trò dễ thương, hiền lành, ít nói, hay phụ giúp cô và cũng là người có công trạng nhiều nhất trong lúc chăm sóc cô bị bệnh. Cô Trâm nhờ hai đứa trong lớp đến nhà tìm Toàn nhưng không có nó ở nhà. Do Toàn không có tính khoe khoang để vụ lợi và biết trước thế nào cô Trâm cũng đi tìm nó nên từ sáng, nó đã đạp xe phóng lên Gò Rùa phụ chị Hoàng tưới dưa.

Sau khi kết thúc tiệc liên hoan, bọn học trò đứa nào về nhà đứa đó hết cả rồi, một mình trong nhà, cô Trâm suy nghĩ rất nhiều về tính cách của Toàn. Cô không hề giận nó không đến nhà cô dự tiệc vì cô biết tính tình nó như thế nào rồi. Chợt có một ông nhân viên bưu điện đến trước cổng nhà cô, bấm còi xe báo hiệu rồi thảy vào trong sân nhà cô một lá thư. Cô Trâm bước ra sân, nhặt thư lên thì thấy thư được gửi từ một đia chỉ rất quen thuộc với cô, đó là gia đình chồng cô ở phường Thống Nhất, Thành phố Biên Hòa. Cô Trâm mở thư ra xem xong, cô rất bình tĩnh xé lá thư ra làm nhiều mảnh bỏ vào sọt rác trước nhà rồi đi vào nhà. Cô không giận dữ nhưng lại rất đau buồn vì tình đời đen bạc. Trong thư, chồng cô hăm dọa là nếu hết năm nay, cô không xin chuyển trường về Biên Hòa thì hắn sẽ kiên quyết gửi đơn ra tòa án xin ly dị dù cho cô đồng ý hay không đi nữa. Cô mệt mỏi vào giường nằm, suy nghĩ miên man rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết…

Chiều hôm đó, ở Gò Rùa về, Toàn lò dò đến nhà cô Trâm với tâm trạng lo sợ cô thế nào cũng la nó ; nhưng thấy cô Trâm vẫn bình thường, vui vẻ nên nó phần nào cũng cảm thấy an tâm. Cô Trâm hâm lại thức ăn còn dư lại của tiệc liên hoan lúc trưa rồi cùng Toàn ăn uống thật vui vẻ. Cô Trâm than phiền với Toàn là lâu rồi cô không đi xem phim nên cô đề nghị Toàn tối nay đi xem với cô vì cô vẫn còn đến hai ngày nghỉ phép. Vì bài vở ngày mai Toàn đã học xong và trong túi cũng có rủng rỉnh tiền nên nó đồng ý ngay. Nó dắt chiếc xe đạp mini màu đỏ của cô Trâm ra khỏi cổng và sau khi cô Trâm khóa cửa, khóa cổng cẩn thận rồi, Toàn cẩn thận lái xe chở cô Trâm đến rạp hát Châu Thành. Tối đó, hai cô trò cùng xem bộ phim Ba hạt dẻ dành cho Lọ Lem – một bộ phim vui nhộn của Cộng hòa dân chủ Đức.

Hai cô trò ngồi xem phim, cười như nắc nẻ thật vui. Từ tối đó trở đi, ngẫu nhiên lại trở thành thông lệ quy ước giữa cô Trâm và Toàn ; đó là vào tối thứ bảy và chủ nhật cuối tuần, hai cô trò lại đèo nhau bằng xe đạp đến rạp hát xem phim màn ảnh rộng hay các nhà quán café xem phim video. Một tối, tình cờ hai cô trò xem bộ phim Eo biển xanh của Mỹ ; đây là một bộ phim cấp III của Mỹ vì nội dung phim có nhiều cảnh ân ái, quan hệ tình dục giữa hai anh em mất cha mất mẹ, sống chung với nhau từ nhỏ cho đến khi lớn lên trên hoang đảo. Lúc đang xem, vô tình cô Trâm làm rớt chiếc bóp nhỏ cầm tay và cùng một lúc, hai cô trò đều cúi người xuống lượm nên tình cờ bàn tay của cô và bàn tay của trò chợt nắm lấy nhau. Hai cô trò đều cùng giật mình, buông tay nhau ra và nhìn nhau ngượng ngùng, bẽn lẽn. Lúc về, cả cô và trò đều im lặng, khác với những ngày trước là không ai nói với ai lời nào cả. Tối hôm đó, Toàn không thể nào ngủ được.

Vào tối đầu tiên cô Trâm nằm bệnh viện, khi giúp cô thay quần áo, gần như Toàn đã thấy hết thân thể cô rồi nhưng lúc đó, nó thấy thật bình thường và hoàn toàn không hề có cảm giác. Vậy mà chỉ một cái nắm tay tình cờ thôi mà lập tức, toàn bộ tri giác của Toàn đều bị đánh thức chỉ vì một ấn tượng đẹp nơi cô giáo chủ nhiệm xinh đẹp, dễ thương của nó và vì những hình ảnh làm tình quá khích trong bộ phim vừa xem. Toàn đang bắt đầu thực sự để ý đến cô Trâm và nó biết là nó đang muốn gì nơi cô. Thế nhưng như trước kia, với các chị của mình như chị Minh, chị Hường, chị Hảo,…

Toàn không hề cảm thấy sợ nhưng sao với cô Trâm, một cô giáo khá lớn tuổi rất nghiêm nghị, chưa làm gì mà Toàn đã cảm thấy sợ rồi, huống hồ là… Toàn không sao ngờ được là ở trong nhà sau nhà nó cách đó không xa, cô Trâm vẫn trằn trọc thao thức. Đúng là thần giao cách cảm giữa hai cô trò. Cô Trâm nhớ rõ là tối đầu tiên ở bệnh viện, chính Toàn là người giúp cô thay quần áo ngoài vì nếu không làm vậy thì rất khó chịu khi phải mặc quần áo dơ cả ngày ; cô Trâm không sao tránh được cái cảm giác bẽn lẽn khi Toàn nhìn thấy thân thể của cô. Cô nhận thấy Toàn là thằng học trò có cá tính nhất từ trước đến giờ của cô, khác hẳn hoàn toàn bọn học trò cùng lớp. Nó vừa ngoan vừa dễ thương vừa chịu khó lại không nịnh bợ, lợi dụng.

Cái nắm tay bất ngờ khi nãy giữa cô và Toàn làm tâm trạng cô thật xốn xang khó tả. Cô đã nghĩ ngợi về Toàn rất nhiều và thầm mong ước phải chi Toàn không phải là học trò của cô thì chắc chắn cô sẽ có nhiều chuyện cần san sẽ cùng với nó…Chuyện gì đến rồi cũng phải đến. Vào một tối thứ bảy, sau khi đi xem một bộ phim xã hội đen Hồng Kông có nhiều cảnh sex, Toàn chở cô Trâm về nhà…

– Toàn nè ! Em ra sau bếp nấu giùm cô nồi nước lá xông nhé. Cô bận viết thư gửi về Biên Hòa một chút.

– Dạ được cô, cô cứ viết thư đi, để em nấu cho.

Toàn xuống nhà bếp thì thấy trên lò đun củi đã đặt sẵn một cái nồi, bên trong để đầy lá khuynh diệp, lá ổi, lá bưởi, lá sả ngập nước sâm sấp. Nó lấy một cây củi chẻ nhỏ ra, xếp vào lò rồi lấy cây đèn dầu nhỏ, vặn đầu đèn ra, rưới một ít dầu vào củi. Toàn quẹt diêm, châm lửa đốt lò. 10 phút sau, nước trong nồi bắt đầu sôi. Toàn trở lên phòng khách thì thấy cô Trâm cũng đã viết xong thư và đang gấp lại cho vào phong bì. Toàn nói :

– Thưa cô, nước sôi rồi cô!

– Vậy hả ? Sao nhanh vậy? Em mang vào phòng ngủ giùm cô đi!

Lúc bấy giờ, bỗng có tiếng mưa rơi lộp độp trên mái nhà ; lúc đầu còn rãi rác từ từ rồi nhanh dần, mạnh dần và cuối cùng là một trận mưa đêm thật lớn ào ào từ trên trời tuôn trút xuống nhân gian, vạn vật, nhà cửa. Từ nhà bếp, Toàn cầm cái khăn giẻ bắc hai cái quai nồi nước xông, lễ mễ bưng vào phòng ngủ của cô Trâm. Bất chợt, nó cảm thấy nóng bừng cả mặt vì cô Trâm đã vào phòng ngủ mà trên người cô chỉ còn chiếc quần saten đen và chiếc nịt vú mà thôi. Cô Trâm vẫn bình thường như chẳng hề có chuyện gì xảy ra cả. Cô cầm chiếc mền con rồng trên giường xổ tung ra. Cô nói:

– Em đặt nồi xuống rồi lấy sẵn cho cô cái khăn lớn, mau đi!

Toàn chỉ biết dạ rồi lật đật đi lấy cái khăn tắm treo sẵn nơi mắc áo gắn trên tường. Cô Trâm ngồi xuống, mở nắp nồi xông ra và dùng mền trùm kín cô cùng với cả cái nồi xông. Toàn đứng trực sẵn một bên và 15 phút sau, cô Trâm bung mền ra, cầm nhanh lấy cái khăn nơi tay Toàn rồi lau vội lau vàng mồ hôi túa ra như tắm trên người cô. Cô Trâm dùng khăn cột che tạm thân trên của cô rồi đi đến giường để lấy áo mặc vào. Bỗng người cô lảo đảo muốn té, hai tay cô ôm lấy hai bên đầu. Toàn lật đật nhào tới ôm lấy hai vai cô và dìu đỡ cô ngồi xuống giường.

– Cô có sao không cô? Để em lấy dầu xức cho cô nghe!

– Cô hơi bị chóng mặt. Không sao đâu em! Này Toàn, nếu mưa lớn quá không về được thì em ngủ lại với cô. Em không được đi về, mưa ướt bệnh chết đấy!

Toàn líu quíu dạ nhỏ trong miệng chứ nó hoàn toàn không nghe cô Trâm nói gì cả, bởi lẽ nó đang bị kích động vô cùng bởi mùi thơm của da thịt đàn bà, mùi nước hoa và son phấn hòa lẫn mùi lá khuynh diệp, mùi lá sả, mùi lá bưởi, lá ổi nồng nồng, cay cay, thơm lừng tỏa ra từ nơi mái tóc đen nhánh, từ nơi tấm thân ngà ngọc trắng nõn của cô Trâm. Lúc này, Toàn không còn nhận thức được chuyện gì có lợi, chuyện gì có hại nữa.

– Cô ơi, em hôn cô nghe?

Nghe Toàn hỏi, cô Trâm đỏ bừng cả mặt ; cô không trả lời, chỉ khẽ gật đầu rồi quay đi tránh cái nhìn của Toàn. Thế là trong phút chốc đã được cô giáo bật đèn xanh, Toàn hớn hở còn hơn bắt được vàng, bất đầu vùi mặt vào hôn nhẹ lên mái tóc đen nhánh, mịn màng như nhung của cô Trâm. Từ mái tóc cô Trâm, nó từ từ hôn nhẹ lần xuống hai bên mang tai và lên trán cô. Cô Trâm ngồi yên chịu trận không phải vì cô bị thằng học trò bức ép mà là cô bất ngờ vì Toàn quá nhạy cảm, chưa chi đã hiểu được nỗi lòng của cô mà không cần phải hỏi. Cô run rẫy, nghẹn ngào, xúc động đón nhận từng nụ hôn do thằng học trò mà cô yêu cô thích trao tặng cho. Trong cõi lòng hai cô trò lúc này cũng đã bắt đầu đổ mưa thật lớn. Thỉnh thoảng, cô Trâm khẽ hôn trả vào gò má, vào sống mũi của Toàn.

Bên ngoài, một tiếng sét nổ ầm ; nhưng bên trong phòng ngủ của cô Trâm, cô và Toàn giật mình không phải vì tiếng sét đó mà là vì tiếng sét tình vừa nổ vang trong cõi lòng hai cô trò. Tuy rất hồ hởi nhưng không háo hức vội vàng, Toàn nhẹ nhàng, chậm rãi hôn như mưa như gió trên khắp khuôn mặt dễ thương, khả ái của cô giáo chủ nhiệm lớp 10P3. Bên ngoài, trời mưa dai dẳng còn trong nhà cô Trâm thật vắng lặng trong đêm khuya tĩnh mịch, cô giáo Trần Nguyễn Vân Trâm 33 tuổi và học trò Nguyễn Hùng Toàn 16 tuổi, cả hai cô trò đang run rẫy, ngượng ngùng, rạo rực, vung về, lúng túng tìm kiếm đôi môi của nhau để trao cho nhau nụ hôn môi đầu tiên của cuộc tình. Đây chẳng phải là cuộc tình loạn luân tội lỗi chi cả vì cô Trâm và Toàn đều là người dưng nước lã, chứ có bà con ruột thịt chi đâu mà sợ ; chẳng qua có một chút so le về tuổi tác và địa vị xã hội mà thôi.

Hai cô trò vừa có cảm giác sợ sệt, lén lút như mới phạm pháp quả tang vừa mang tâm trạng phấn khích, say sưa, ngây ngất khi trao cho nhau những nụ hôn môi. Toàn cảm thấy đôi môi cô chủ nhiệm của nó sao mà mềm mại, thơm lừng và dịu ngọt đến thế. Cuộc tình này hai cô trò từng ấp ủ tuy đã từ lâu nhưng mãi đến đêm nay mới bắt đầu nảy mầm lên giống với bao sức sống dâng trào. Thời gian lặng lẽ trôi qua từng giây, từng phút một. Hai phút, năm phút rồi mười phút. Lúc này, vì chắc chắn là cô Trâm đã ưng thuận nên Toàn chậm rãi đỡ dìu cô ngả người nằm ngửa xuống chiếc giường nệm trãi drap trắng ấm êm ; đồng thời hai cánh tay Toàn nhẹ siết lấy tấm lưng thon thả, mềm mại của cô mày mò hai bàn tay sao đó khiến cho tấm khăn quấn quanh thân trên cô Trâm bị sút mối cột, tuột hết xuống, để lồ lộ tấm thân ngà ngọc của cô và khi cô Trâm phát hiện ra thì đã muộn.

Căn phòng ngủ của cô Trâm khoảng chừng 18 m2 vì gia chủ chỉ là một cô giáo cô độc nên chỉ có mỗi một chiếc giường gỗ cũ kỷ và một cái tủ quần áo bằng nhôm ; sáu năm về trước là nơi hạnh phúc của vợ chồng cô, đêm nay phút chốc trở thành căn phòng hoa chúc của cô cùng đứa học trò nhỏ hơn cô những 17 tuổi. Trên chiếc giường trãi drap trắng ấm êm, cô Trâm bẽn lẽn bắt đầu trao thân cho Toàn. Nó hau háu nhìn vào gò ngực căng tròn của cô Trâm vẫn đang còn được che đậy nữa kín nữa hở trong chiếc nịt vú bằng vải thun voan màu đen. Vì đây là lần đầu tiên làm tình và ân ái với nhau, hai cô trò đều lúng túng, vụng về nhưng càng vụng về, lúng túng thì hai cô trò càng rạo rực, đắm đuối, say sưa và nồng cháy.

Hai cô trò ôm nhau lăn lộn trên giường, trong vòng tay tình ái của nhau ; lúc thì cô Trâm nằm úp trên người Toàn, khi thì thằng học trò lại đè lên trên người cô giáo. Gia đình của Toàn, gia đình và chồng con cô Trâm và đặc biệt là bọn học trò lớp 10P3, tất cả giờ đây không thể nào ngờ được là cô Trâm và Toàn đang ân ái, làm tình với nhau ngay tại trong nhà cô Trâm vào đêm gió mưa này. Giả sử bọn học trò 10P3 mà biết được, chắc chắn đứa nào đứa nấy cũng đều phải lăn ra mà chết vì không thể nào tin được đó lại là sự thật. Rõ ràng là mấy ngày trước đây, hai cô trò chỉ là mơ tưởng ; nào ngờ đêm nay, giấc mơ đã hóa thành thực tế khiến cho cả hai cô trò lúc này vẫn còn cảm thấy hoang mang, ngờ nghệch. Cô Trâm bấy giờ quên mất hẳn người chồng của cô ; trong trí não, tâm hồn cô đã được thay thế bằng hình ảnh của Toàn, thằng học trò mà cô yêu cô thích nhất. Cô cũng không còn nhớ gì đến đứa bé gái 7 tuổi, con của cô hiện đang sống cùng với bố mà cô rất cưng rất yêu. Sau 6 năm trời dài đăng đẳng sống trong cô độc, cô Trâm giờ đã có một cuộc tình mới và một người tình mới.

Như mọi người khác, cô Trâm cũng chỉ mới có 33 tuổi chứ mấy ; một lứa tuổi hãy còn rất trẻ, rất khỏe và tràn trề tình cảm, dồi dào sinh lý do đó, không ai có thể cấm cản cô Trâm cái quyền yêu và được yêu cả. Toàn lúc này đã ngồi dậy, cởi chiếc áo chemise trắng mà nó đang mặc trên người, để lên đầu giường ; sau đó, nó lần hai bàn tay ra phía sau lưng cô Trâm, mò mẫm tháo hai cái móc sắt nhỏ cài hai sợi dây nơi chiếc nịt vú đen cô Trâm đang mặc. Lập tức, chiếc nịt vú của cô Trâm bị lỏng dần, lỏng dần, không bó sát vào ngực nữa mà lệch xuống và bàn tay Toàn cầm lấy để lên trên chiếc áo chemise của nó.

Cặp mắt Toàn háo hức nhìn vào cặp vú đẹp thần sầu mà cô Vân Trâm, cô giáo chủ nhiệm của nó đang ban tặng cho nó. Trong không gian yên tĩnh của căn phòng, Toàn từ từ cúi xuống, nhè nhẹ ngậm và nút lấy đầu núm vú phải của cô Trâm và bàn tay phải của nó thì lần lên sờ soạng, nắn bóp bầu vú trái của cô. Đôi môi mềm mại, ngọt dịu của cô Trâm không ngớt rên rỉ vì sung sướng, khuôn mặt cô ngờ nghệch luôn nghiêng qua nghiêng lại, vầng cổ cao của cô liên tục ngước cao và thở nấc lên để cố kiềm chế cảm xúc xác thịt quá cao độ. Hai bàn tay búp măng với những móng tay nhọn của cô vì thừa thải nên cứ lần lên, vò tới vò lui đầu tóc của thằng học trò mới có 16 tuổi, trong khi cặp mắt đen sầu thảm của cô cứ mãi miết nhắm nghiền lại nhưng không phải là ngủ.

Vì đây là lần đầu tiên ân ái, làm tình cùng cô Trâm ; sợ cô có cảm giác xúc phạm, tổn thương danh dự cũng như tâm hồn cho nên những thao tác của Toàn thật nhẹ nhàng, khéo léo, chậm rãi chứ không hấp tấp, vội vàng, hùng hục, cưỡng hiếp. Chính vì vậy, cô Trâm ngay từ những giây phút đầu tiên của cuộc tình, đã tỏ ra nể phục và yêu thương thằng học trò ở gần nhà cô cộng với cảm giác suy đoán Toàn là một thằng con trai từng trãi, rành rõi, điêu luyện trong tình trường ; cô không hề giấu giếm Toàn những gì cô còn cất giữ trong trái tim và tâm hồn cô, trái lại cô còn trao tặng hết tất cả cho Toàn.

Trong trường cấp III Châu Thành có một thầy giáo tuy đã 27 tuổi rồi nhưng vẫn chưa có gia đình ; hiện tại thầy đang để ý đến cô Trâm vì cô ly thân với chồng, thầy vẫn chưa dám ngỏ lời với cô Trâm nhưng nếu thầy mà biết lúc này, cô Trâm đang cùng Toàn yêu nhau chắc chắn là thầy sẽ tự vận mà chết, chứ thầy không thể nào sống trên cõi đời đen bạc này được nữa. Cô Trâm rùng mình nổi gai ốc, trân người lên chịu đựng khi đôi môi của Toàn đang từ từ lần xuống hôn lên vùng bụng thóp vào và hai cái vòng eo thon thả của cô. Từ hai eo của cô Trâm, nó lại hôn ngược lần lên rồi cuối cùng là hé miệng ngậm và nút khẽ đầu núm vú trái của cô giáo dạy Văn, còn bầu vú phải nó vừa mới nút xong thì nó cũng không quên đưa bàn tay trái lên mày mò, nắn bóp. Không biết sau cuộc tình này với cô Trâm, rồi đây Toàn có còn diễm phúc được gặp gỡ, gần gũi với cô giáo nào nữa không ; nhưng với người tình đầu tiên là cô giáo của nó, thực sự Toàn không thể nào quên được từ mái tóc, đôi môi, vóc dáng, nụ cười…

Trong thâm tâm, Toàn luôn mong cho thời gian sẽ ngừng lại, không gian sẽ ngừng chuyển động để nó được yêu cô chủ nhiệm của nó nhiều hơn, kỹ hơn, lâu hơn. Trời mưa lớn đã làm điện cúp ; ngọn đèn neon gắn nơi trần phòng ngủ cô Trâm tắt phụt đi, khiến cho mọi chổ mọi nơi đều tối đen như mực đến nỗi có ngửa bàn tay lên cũng không thể nào trông thấy được. Cô Trâm và Toàn đều biết là điện cúp, không gian tối om tối hù nhưng cả hai đồng mặc kệ, miễn là họ còn có nhau và vẫn yêu nhau là được rồi, không còn mong mỏi gì nữa cả. Không hiểu sao bóng tối dường như là làm cho hai cô trò thêm dạn dĩ, táo bạo hơn khi ở trong ánh sáng. Trong vòng tay của nhau, cô Trâm và Toàn hăng hái hơn, nồng nàn và cháy bỏng hơn ; hai cô trò vừa thở hổn hển vừa mày mò nút lấy môi lấy lưỡi của nhau.

Lúc đầu, cô Trâm còn gối đầu lên chiếc gối tai bèo nhưng giờ đây cô Trâm nếu có để ý kiếm tìm cũng không thấy chiếc gối ấy đâu cả. Cuộc tình vụng trộm, lén lút giữa cô Trâm và Toàn càng lúc càng dai dẳng, mãnh liệt chẳng khác gì trận mưa đêm bên ngoài. Cô Trâm cảm nhận là giờ đây, hai bàn tay của thằng học trò đang lần xuống mày mò nơi hai bên lưng chiếc quần saten đen mà cô đang mặc trên người. Toàn nhớ không lầm là trước kia, trong lớp học có hai ba lần gì đó, Toàn lên trả bài cho Trâm vào giờ Văn ; giờ đây, nó cũng đang trả bài cho cô Trâm nhưng đây lại là trả bài tình yêu cộng với tình dục.

Trong bóng tối mịt mù, hai bàn tay Toàn từ từ tuột lần, tuột lần chiếc quần saten đen của cô giáo Trâm xuống cặp mông no tròn và cặp đùi nhỏ nhắn của cô để tiếp tục khám phá nét huyền ảo còn lại trên thân thể cô. Cô Trâm run rẫy, gượng gạo tạo điều kiện cho thằng học trò của mình bằng cách lần lượt co duỗi hai chân rồi từ từ rút hai bàn chân ra khỏi hai ống quần của mình, hết chân phải rồi đến chân trái. Cuộc tình so le của Toàn và cô Trâm từ từ đang tiến dần đến hồi quyết định gay cấn nhất. Nó ngồi dậy, lần hai bàn tay xuống kéo chiếc dây kéo quần tây nó đang mặc xuống, cầm hai bên lưng quần cởi xuống qua mông ở phía sau và đùi ở phía trước ; tiếp tục cởi qua hai đầu gối, xuống đến hai giò rồi rút chân trái ra khỏi ống quần trái và chân phải ra khỏi ống quần phải.

1 2 »